Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn
9.7k
4.8 / 5

Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn

Tác giả

Hương Thảo Dụ Viên

Trạng thái

Đang ra4 chương

Phiên bản

Giới thiệu truyện

Xuân Nhật Hái Dâu Một nam tử quý tộc trẻ tuổi, cường tráng nhưng say khướt ngã gục giữa rừng dâu. Nam Ương đi ngang qua, chỉ buông một câu lạnh nhạt: “Nam nhân nằm bên đường không thể nhặt về, sẽ mang đến xui xẻo.” Nói đoạn, nàng dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu hắn rồi quay lưng bỏ đi không chút luyến tiếc. Ba ngày sau, con gái y quán trong trấn được xe ngựa đón đi, nghe nói nàng ta cứu được một vị quý nhân và sắp bước chân vào kinh thành hưởng vinh hoa. Nam Ương ôm cành hoa dành dành đi ngang qua, lòng chẳng gợn sóng. Hạ Nhật Hái Sen Trên con sông nhỏ, Nam Ương lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc nằm dưới khe núi. Từ độ cao ấy rơi xuống, ngựa còn phải chết, vậy mà hắn vẫn còn hơi thở? Nàng chèo thuyền lại gần, nhưng khi nam nhân bỗng tỉnh dậy với đôi mắt đen thẫm đầy sát khí, Nam Ương chẳng chút do dự, tặng ngay cho hắn một cái tát khiến hắn ngất lịm lần nữa, rồi thản nhiên kéo người lên bờ, ôm đài sen về nhà. Thu Nhật Hái Cúc Khắp trấn dán đầy cáo thị treo thưởng tìm kiếm cô nương hái dâu, hái sen năm nào. Nhưng lúc này, Nam Ương đang ở kinh thành, lười biếng nằm trong khuê phòng chờ ngày xuất giá. Nàng - một thứ nữ thế gia, sắp gả cho con trai một tiểu quan, cuộc đời bình lặng trôi qua. Đông Nhật Hái Hoa Nàng chính là đóa hoa bị người ta hái đi. Trên đường xuất giá, đoàn xe hoa bị chặn đứng. Nam nhân chỉ mới gặp hai lần trong đời ngang nhiên cướp nàng về bái đường thành thân. Nam Ương thở dài: “Đã gả rồi, thì đành sống vậy thôi.” Dù phu quân mới của nàng là một kẻ điên cuồng, thù dai và hiếu sát, kẻ khiến bao người xung quanh phải chết thảm dưới lưỡi đao. Nhưng Nam Ương vẫn giữ vững tôn chỉ: sống được ngày nào hay ngày ấy, không ai có thể ngăn nàng nằm yên hưởng thụ cuộc sống. Kể cả vị phu quân điên loạn kia cũng không thể. Nằm rồi lại nằm... sao nàng vẫn còn sống? Tiếp tục nằm rồi lại nằm... sao cuộc sống lại ngày càng tốt hơn? Nam Ương ngơ ngác: “Ta cũng đâu có làm gì đâu??”