
8.7k
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Một kiếm tàng tình, nửa bầu rượu mộng—hỏi thế gian: ai dám nói "tiên" không cần máu?
Vân Trung Sơn có đạo tràng: trước mặt là cung điện, sau lưng ruộng bậc thang. Khi rảnh, ngồi dưới gốc ngân hạnh, thấy phù vân qua mắt; khi bận, cuốc đất bên tiếng suối, rèn kiếm bên lò lửa. Ăn mặc do mình, nhưng cũng do trời định; hết lạnh rồi… chẳng biết đã bao năm. Kiếp đến, phải xuống núi dạo bước, bàng quan khổ ngọt nhân gian. Trong mắt không dung chuyện bất bình, song cũng chẳng thích hiện hình trước người. Bên hông bầu rượu sâu, sau lưng kiếm quang lạnh. Khỏi danh, khỏi lợi—làm một tiêu dao tiên.