
7.4k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Ngày ta xuất giá, khăn trùm đầu còn chưa kịp đậy ngay ngắn, mẹ ta đã cuống cuồng thúc giục phu kiệu lên đường.
Bà đạp một cú vào mông người phu kiệu, rồi quay sang ta, gằn giọng cảnh cáo: "Đến nhà người ta rồi thì tiết chế cái miệng lại, đừng có vừa mở lời đã chửi tới mức tổ tiên nhà Thị lang đại nhân cũng phải bốc khói!"
Ta vén rèm kiệu, thò đầu ra hỏi với vẻ vô tội: "Mẹ, sao giọng điệu của người nghe cứ như đang tiễn ôn thần thế?"
Mẹ ta lau mồ hôi, đáp trả không chút do dự: "Chẳng phải con chính là ôn thần sao? Mười dặm tám làng, bao nhiêu gã trai bị con chửi chạy mất vía. Ngay cả Vương rỗ ở huyện bên, chỉ vì một câu 'cóc ghẻ cắm lông gà' của con mà tức tới mức nằm liệt giường ba ngày. Hôm nay hiếm lắm mới có vị Thị lang đại nhân 'mù mắt' nào đó chịu rước con đi, ta không mau tiễn đi ngay trong đêm, chẳng lẽ đợi con chửi luôn cả cái thân già này xuống quan tài sao?"
Ta đảo mắt khinh bỉ, rồi buông rèm kiệu, mặc kệ sự đời.