
2.6k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Bảy năm hôn nhân, cuối cùng cũng đến ngày đổ vỡ khi kẻ thứ ba mang trong mình giọt máu của Lương Dục Đình.
Tôi đặt lá đơn ly hôn lên bàn, lặng lẽ thu dọn hành lý rời khỏi căn nhà vốn đã không còn hơi ấm. Đối diện với sự quyết tuyệt ấy, anh ta chỉ im lặng hồi lâu rồi buông lời hờ hững: “Anh có lỗi với em, anh sẽ cố gắng bù đắp.”
Người ngoài nhìn vào đều chê trách tôi cứng đầu. Trong giới thượng lưu này, đàn ông năm thê bảy thiếp vốn là chuyện thường tình, miễn là vị trí chính thất vẫn còn đó thì chẳng ai dại gì mà làm ầm ĩ. Nhưng tôi thì không, tôi không nuốt trôi được sự phản bội này.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng cũ. Năm ấy, vì muốn ở bên Lương Dục Đình, tôi từ bỏ sự nghiệp ngoại giao đầy hứa hẹn, một thân một mình lặn lội sang Hồng Kông. Còn anh ta, vì muốn cưới được tôi, dù bị tông gãy chân vẫn cố lết lên núi Phổ Đà, quỳ ba bước dập đầu một lần, vượt qua một nghìn không trăm tám mươi tám bậc thang chỉ để cầu duyên cho hai đứa.
Những ký ức thiêng liêng ấy, anh ta đã quên sạch từ lâu. Còn tôi, mỗi một chi tiết vẫn khắc sâu trong tâm trí.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ thốt ra lạnh lùng và dứt khoát:
“Lương Dục Đình, tôi không cần anh bù đắp. Tôi chỉ cần anh ra đi tay trắng.”