
6.5k
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
“Phù sa không chải ruộng người ngoài” – câu nói ấy vừa buông xuống, đại sư tộc đã bị chính đồ đệ mình đẩy vào thế tuyệt lộ!
Nàng – đại sư tỷ – một đời quang vinh, võ công cái thế, lại bị bọn tiểu bối nuôi từ thuở nhởnơm cười toe toét quay lại cắn một phát đau điếng. Máu nuốt, nước mắt nuốt, từng viên đan dược, từng bí kíp tâm pháp, nàng đều dốc lòng dốc sức truyền hết; giờ đây, chúng chỉ trả lại nàng bốn chữ: “Ngươi không xứng!”
Cổng trục đóng chặt, trận pháp truy sát mở ra, bốn phương tám hướng không đường thoát. Kẻ từng gọi nàng một tiếng “sư tỷ” giờ cao giọng dạy đời: “Ngươi nuôi chúng ta lớn, thì ra cũng chỉ để hôm nay hiến thân làm bàn đạp!”
Chỉ trong chớp mắt, nàng từ chỗ cao quý nhất tông môn biến thành con cờ bỏ đi. Nhưng… khi kiếm của đệ tử đâm xuyên vai nàng, máu tươi nhuộm đỏ phù hiệu thân truyền, ánh mắt nàng không hề tuyệt vọng – mà bừng lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, kiên nghị.
Bởi nàng biết: phù sa không chảy ruộng người ngoài, nhưng cũng chưa từng nói sẽ không bao giờ đẻ ra một luồng bùn độc, đủ sức nhấn chìm cả cánh đồng phản bội kia xuống tận cửu tuyền!