
7.8k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Ta từng vớt được một thiếu niên từ hố phân đầu làng, nào ngờ đó lại là khởi đầu cho một màn kịch "ân đền oán trả" đầy trớ trêu.
Thẩm nương là một góa phụ chạy nạn đến, vì muốn báo ơn mà dập đầu cầu xin ta gả con trai cho nàng. Lúc ấy, ta dù mới mười lăm tuổi nhưng đã phải gồng gánh cả gia đình, bèn thu nhận hắn làm "chồng nuôi từ bé", ngày ngày dựa vào nghề đánh cá để nuôi dưỡng hai mẹ con họ.
Chẳng ngờ được, sau mấy phen khổ học, tên nhóc ấy lại thực sự thi đỗ làm quan. Năm thứ hai sau khi hắn lên kinh nhậm chức, ta tìm đến tận nơi để đoàn tụ, nhưng đáp lại ta chỉ là sự phũ phàng.
Thẩm nương chặn ta ngoài cửa, khinh khỉnh buông lời: "Con trai ta nay đã là quan ngũ phẩm, ngươi là cái thá gì mà dám đến nhận thân bừa bãi?"
Còn người "chồng nuôi" năm xưa, hắn chỉ phái một gã sai vặt đến nhắn nhủ lạnh lùng: "Cô gia nhà ta nói rồi, chuyện trẻ con đùa giỡn năm xưa không thể tính là thật được."
Ta thầm bóp nhẹ chiếc bánh hỷ còn giấu trong ngực, rồi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
May quá! Đang lo không biết làm sao để mở lời hủy hôn đây.
Vị tướng công xinh đẹp đang ở rể nhà ta... vẫn còn chưa biết ta từng có một "chuyện cũ" đầy tai tiếng thế này đâu!