
2.7k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Người ta gọi ta là Bồ Tát sống, nhưng họ quên mất rằng, Bồ Tát cũng có lúc phải nhắm mắt để thực thi công lý.
Ta vốn là kẻ tin vào nhân quả, cũng là người kiên nhẫn nhất trên đời. Khi kế mẫu bắt ta quỳ giữa tiết đông giá rét đến mức mang bệnh căn, ta chẳng hề oán trách. Ta chỉ lặng lẽ đợi chờ, đợi đến ngày con trai bà ta lún sâu vào cờ bạc, rồi đích thân ra mặt "giúp đỡ" hắn. Để rồi khi hai mẹ con họ bị tộc nhân xóa tên, lưu lạc làm ăn mày và chết cóng trong ngôi miếu hoang, ta lại xuất hiện, vẻ mặt từ bi thu liễm thi hài. Danh tiếng "Hoạt Bồ Tát" của ta từ đó mà vang xa.
Năm năm sau, phu quân vốn luôn tự xưng thanh cao lại dẫn về một đứa trẻ năm tuổi, khăng khăng đó là con của ân nhân cũ. Hắn sẵn sàng ủy khuất con gái ruột, dốc toàn lực để trải đường cho đứa trẻ ấy. Nhìn gương mặt đứa bé có bảy phần giống hắn, ta khẽ mỉm cười.
Bồ Tát nhắm mắt rồi, đã đến lúc Diêm Vương tới thu người.