
3.2k
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
“Hồng nhạn vừa chậm rãi đáp xuống bàn thạch – kẻ săn mồi cũng đã giương cung.”
“Hồng tiệm vu bàn” – hai chữ “tiệm vu” trong Kinh Dịch không hề nói đến sự an yên, mà là một cuộc rình rập. Hồng nhạn bay chậm đến mức tưởng chừng bất động, nhưng chỉ cần chạm đáy bàn thạch, chúng đã thấy bóng cung tên. Đó là điềm cát che giấu họa – giống như con người, đời nào chỉ tìm nơi trú, đời nào chỉ gặp hoa xuân nguyệt thu? Từ Vương Mãng soán Hán đến Quang Vũ trung hưng, mỗi bước chân đều là một lần máu đổ lên danh nghĩa tình, nghĩa, tranh, ngộ. Bức Thanh Minh Thượng Hà Đồ mở ra, không phải thiên đường giang hồ, mà là bãi chiến trường nơi kẻ cầm kiếm – kẻ giương cung – đều tự xưng “chúng sinh”.