
7.5k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Ngày đại hôn, hỉ nương dâng chén rượu giao bôi, ta lại lặng lẽ đổi thành một cái bát to tướng.
Đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng của Hiền Vương, ta thản nhiên nâng bát rượu, chờ đợi khoảnh khắc giao bôi đầy "kịch tính". Gương mặt vốn dĩ đã đen kịt của vị Hiền Vương non nớt kia lập tức đỏ bừng, trông vừa lúng túng lại vừa... đáng yêu đến lạ.
Ta không chút kiêng dè, vừa thong thả cởi bỏ y phục, vừa giục giã hắn nhanh tay nhanh chân lên, bởi lẽ: "Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng."
Kết quả? Hiền Vương đỏ mặt tía tai, hoảng loạn chạy trối chết, ngay cả đầu cũng chẳng dám quay lại nhìn lấy một lần.
Ta nhìn theo bóng lưng ấy, khẽ chậc lưỡi: "Thật ngây thơ."