
2.8k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Ta trời sinh đã mang nét quyến rũ chết người, mị cốt thiên thành, nhưng trong mắt Tạ Liễm, tất cả chỉ là sự rẻ rúng.
Hắn buông lời cay nghiệt, chê bai dáng vẻ đầy đặn của ta chẳng khác gì phường ca kỹ thanh lâu, ép ta phải gầy gò, thanh mảnh mới xứng làm "cốt cách thượng đẳng". Vì câu nói ấy, ta ngày đêm khổ sở, uống thuốc giảm cân đến mức nôn thốc nôn tháo, chỉ để mong hắn một lần nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng.
Thế nhưng, vào cái ngày ta mang theo hy vọng đến tặng túi thơm cho hắn, cũng là lúc thế giới của ta sụp đổ. Đằng sau cánh cửa, Tạ Liễm đang cùng đám bằng hữu cười cợt về chính sự tận tụy ngu ngốc của ta:
"Giang Lẫm Nguyệt sao? Cái dáng người đó dù có giảm thế nào cũng chẳng thể đoan trang thục nghi. Thứ muội Nghiên Nhu của nàng ta mới là người ta thầm mến năm năm nay. Còn về phần Giang Lẫm Nguyệt, nếu Nghiên Nhu không chê, cứ để nàng ta làm thiếp, vừa vặn xứng với cái danh kẻ tự mình đa tình bám lấy ta."
Hắn tự tin rằng ta đã lụy tình đến mức chẳng thể rời xa, rằng cả kinh thành này ngoài hắn ra chẳng ai dám cưới một đích nữ như ta. Hắn thản nhiên coi thường, toan tính đổi đối tượng ban hôn mà không chút do dự.
Đứng ngoài cửa, trái tim ta như bị ngàn mũi kim đâm thấu, chua xót đến tận cùng. Sự kiên nhẫn đã cạn, tình yêu đã hóa thành tro bụi. Ta quay lưng, giọng nói lạnh lùng vang lên trong gió:
"Tử Yên, về nói với mẫu thân, ta đồng ý lời cầu thân của Tam thúc của Tạ Liễm."