
7.9k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Hoắc nhị công tử vẫn luôn chê cười ta là kẻ cổ hủ, quy củ nặng nề, chẳng có lấy chút nữ tính dịu dàng.
Hắn từng ngạo nghễ nói với ta: “Liễu Tranh, tính cách khô khan như ngươi, đời này e rằng chẳng ai dám rước về làm vợ.”
Thế nhưng, sau ngày huynh trưởng hắn thắng trận khải hoàn trở về, thái độ của hắn bỗng chốc xoay chuyển. Hắn chặn đường ta, khuôn mặt đỏ ửng đầy ngượng ngùng:
“Gia nghiệp đã có huynh trưởng gánh vác... Việc ta cưới ngươi, suy cho cùng cũng không phải là chuyện không thể.”
Thấy ta lặng thinh, giọng hắn lại càng thêm dịu dàng, ẩn chứa sự nhún nhường hiếm thấy:
“Ngươi đừng tự ti, không phải ngươi không xứng với ta, mà là ta mới là kẻ không xứng với ngươi.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn hồi lâu, rồi thốt lên từng chữ rõ ràng, lạnh lùng như gáo nước lạnh tạt thẳng vào hy vọng của hắn:
“Có lẽ ngươi vẫn chưa biết — ta chính là vị hôn thê chưa qua cửa của huynh trưởng ngươi.”