
9.8k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Vì bị coi là kẻ ngốc, ta bị đày đến nơi hoang vu trông coi hoàng lăng, nơi chẳng có gì ngoài cỏ dại và một vị Vương gia điên tàn phế.
Người ta đồn rằng hắn là kẻ âm hiểm độc ác, vì mưu đồ tạo phản mà bị giáng xuống chốn này. Ai nấy đều kinh sợ, tìm cách tránh xa hắn, duy chỉ có ta – kẻ ngốc nghếch – lại bị điều đến hầu hạ.
Năm thứ nhất, Vương gia điên tự nhận mình là kẻ tàn độc, gầm lên bảo ta cút đi. Ta chỉ biết gật đầu, trong đầu chỉ nghĩ đến việc ăn thịt phải kèm tỏi, ăn mì phải thêm cay.
Năm thứ hai, Vương gia điên mắng ta là đồ ngu, bị người ta bắt nạt mà vẫn cười hì hì. Ta không nói gì, lặng lẽ cầm gậy đánh đuổi đám trẻ con dám cả gan đến trêu chọc hắn.
Năm thứ ba, giữa chốn hoàng lăng tịch mịch, vị Vương gia điên ấy vừa giúp ta hái đậu ván, vừa lải nhải: “Tiểu ngốc tử, sau này nàng làm Hoàng hậu của ta, có được không?”