
1.9k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Nhập cung ba năm lẻ, ta chưa từng một lần thị tẩm.
Cũng bởi mỗi khi Hoàng thượng ghé thăm, ta đều thẳng thừng đuổi ngài đi phê duyệt tấu chương chỉ vì sợ ngài làm phiền ta... đếm bạc. Trong mắt các phi tần hậu cung, ta đích thị là một trò cười, kẻ sống nơi lãnh cung hẻo lánh, phục sức đơn sơ, cả đời chẳng mong được diện kiến long nhan.
Trận tuyết đầu mùa năm ấy, Quý phi vốn nổi danh kiêu kỳ ngạo mạn đi ngang qua cửa cung, bắt gặp ta đang ngồi xổm trên đất gặm một củ khoai lang. Nàng cười khẩy, đoạn sai thị nữ chở tới một xe than Ngân Ty:
“Cầm lấy đi, đừng để chết rét trong cái thâm cung này mà mang vận rủi cho người khác.”
Nhìn đống than trước mặt, lòng ta bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Thực ra, ta rất muốn nói với nàng rằng, củ khoai lang ta đang cầm trên tay là vật phẩm quý hiếm do phiên bang tiến cống, mỗi củ trị giá tận mười lượng vàng ròng. Nhưng nhìn dáng vẻ “khẩu xà tâm phật” đầy cao ngạo kia của nàng, ta thật chẳng nỡ lòng nào làm nàng mất hứng.